Ảnh của tôi

HinhnendepHD7.jpg Hinhnendep3.jpg 1512sacmauquyenrutuhinhnenhoadepchomaytinh1.jpg Hinhnenhoahongbaymaudeprucro12.jpg 1510bohinhnenhoadepnhatdinhphaithu5.jpg Hinhnendep3.jpg 13030319061420280.jpg 2011tvn1_500.jpg 1355339463916681_574_574.jpg Diendanhaiduongcom18122.jpg Diendanhaiduongcom18122_1.jpg Hinhnenvehoa2.jpg 68416101ed174f18e084035277d2046f_42138022haiduongvui.jpg 6b0fb79a7e6cd4b423c932d6a594bb08_42138019haiduongvui.jpg 1fdaf370358041afac90df92de550074_42582641haiduongvui.jpg Trung_Hau_cau_chuyen_dau_nam.mp3 F_Sunflower16m_ad7501d.jpg Flower2_thumb.jpg Daythonvyda.swf Thang_ba.swf

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (dangbichnn@gmail.com)
  • (Đặng Ngọc Bích)

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Góc thiếu của cuộc đời...

Goc_thieu.jpg
Nguồn: st
Người gửi: Lê Thị Phương Mai (trang riêng)
Ngày gửi: 17h:34' 11-06-2011
Dung lượng: 22.0 KB
Số lượt tải: 6
Mô tả:

Sống trên đời, con người thường có những ước mơ, hoài bão cho riêng mình. Có người thì mong muốn kiếm được một tình yêu đích thực, song cũng không ít người đã có được một gia đình êm ấm lại mong ước cuộc sống tự do, tự tại... Và ai cũng mong ước có được một "góc" mà mình đang "thiếu" Câu chuyện sau đây sẽ giúp bạn trên hành trình đi tìm góc thiếu của cuộc đời...




Câu chuyện ngụ ngôn về “thiếu” và “đủ”
(Circle of the life)
Hắn thiếu 1 góc, và hắn rất buồn về điều đó. Hắn bắt đầu đi tìm góc còn thiếu của mình. Hắn đi về phía trước, hát mấy câu hát thế nầy:



“Ô, ta đi tìm 1 góc bị thất lạc,
Đi qua cả chân trời góc bể,
Hành trình vạn lý không sợ xa xôi,
Ta đi tìm 1 góc bị thất lạc...”

Có lúc, hắn phải chịu cái nắng thiêu đốt của mặt trời,


Tiếp đó lại là trận mưa lạnh,

Có lúc bị tuyết làm cho lạnh cóng. Nhưng sau đó mặt trời lại hiện ra sưởi ấm hắn.

Có lẽ vì hắn thiếu 1 góc không thể lăn nhanh được. Nên đôi lúc dừng lại nói chuyện với bác giun,
Hoặc hít hà hương thơm của hoa,
Cũng có lúc hắn lăn nhanh, vượt qua cả bọ cánh cứng,
Cũng có lúc để bọ cánh cứng vượt qua.

Khi vui, chính là những lúc thế nầy đây...
Hắn tiếp tục đi, vượt qua cả biển lớn.
“Ô, ta đi tìm 1 góc bị thất lạc,
Đi qua cả chân trời góc bể,
Hành trình vạn lý không sợ xa xôi,
Ta đi tìm 1 góc bị thất lạc”.
Vượt qua cả ao sâu, rừng rậm.

Trèo đèo,

Trượt dốc,
Cho đến 1 ngày, xem nầy!
“Ta đã tìm thấy 1 góc bị thất lạc rồi.”
Hắn reo lên!
“Ta đã tìm thấy góc bị thất lạc,
Hành trình vạn lý không sợ xa xôi
Ta tìm thấy rồi...”
“Chờ chút đã” Cái góc nhỏ nói
“Đừng có hát cái gì đường xá xa xôi...”
“Tôi không phải là cái góc bị thất lạc của anh,
Tôi không phải là cái góc của ai cả.
Tôi là góc của riêng tôi .
Cho dù là góc bị thất lạc của ai đó đi chăng nữa,
Tin chắc tôi không phải là của anh.”
“Ồ”, Hắn buồn buồn nói
“Xin lỗi đã làm phiền”


Hắn lại tiếp tục lên đường
Hắn tìm thấy 1 góc khác,
Nhưng lại nhỏ quá!

Còn cái góc nầy thì lại lớn quá!

Cái góc nầy lại quá nhọn!
Cái góc nầy lại quá vuông vắn!
Có 1 lần, hắn tìm thấy 1 góc thiếu vừa xinh... Nhưng hắn giữ không chặt.
Cái góc khuyết bị rơi mất.
Lần khác, hắn tóm chặt quá,

Khiến nó vỡ vụn.
Hắn lại tiếp tục lên đường,
Và gặp phải không ít hiểm nguy.

Rơi xuống vực,
Đụng đầu vào tường đá,


Sau đó, 1 ngày kia, hắn lại gặp được 1 cái góc khác, có vẻ rất hợp.
“Halo” hắn chào.
“Halo” cái góc kia chào.
“Cậu là 1 góc bị thất lạc của ai phải không?”
“Không”
“Thế thì cậu chỉ là góc của cậu thôi à?”
“Tôi có thể là 1 góc bị thất lạc của ai đó, và cũng là 1 góc của riêng tôi.”
“Cậu không muốn làm 1 góc của tôi có đúng không?”
“Không hẳn là như thế.”
“Có lẽ chúng ta không thật hợp nhau lắm...”
“Đừng nói vậy...”
“Thế nào?”
“Cảm giác rất tuyệt!”

Rất hợp!
Hợp quá đi mất!
Phù, rốt cục thì cũng tìm thấy! Tìm thấy rồi!
Hắn lăn về phía trước, vì không khuyết góc nào nên hắn càng lăn càng nhanh. Từ trước tới giờ, chưa bao giờ lăn nhanh như thế.
Nhanh đến mức không thể dừng lại được, cũng không thể nói chuyện với bác giun được

Cũng không thể thưởng thức hương thơm của hoa,
Bươm bướm cũng không ghé chân đậu lên mình hắn,
Mà hắn cũng không thể hát bài hát vui vẻ của hắn nữa.
Hắn chỉ có thể hát rằng:
“Ta đã tìm được 1 góc thất lạc của ta...”
Hắn lại tiếp tục hát:
“Ô, khao khao khơ khớ y khao,
Khao khao khơ khớ y khao,
Khản khẩy khủ khẩn khu kha khẻo khảo khảo...”

Ôi trời,
Hắn chẳng thiếu thốn gì,
Mà sao không hát được nữa thế nầy.
“Mình hiểu rồi.” Hắn nghĩ. “Có nguyên do cả đây”
Và hắn dừng lại.
Nhẹ nhàng thả góc thiếu kia ra.
Rồi ung dung đi tiếp,

Hắn vừa đi, vừa khe khẽ hát:

“Ô, ta đi tìm 1 góc bị thất lạc,
Ta đi tìm 1 góc bị thất lạc,
A ha, lên đường thôi,
Ta đi tìm 1 góc bị thất lạc.”
A ha, lên đường thôi,
Ta đi tìm 1 góc bị thất lạc...



Mảnh ghép của bạn liệu có hoàn hảo?


Trong cuộc sống...
Chúng ta không cần phải có mọi thứ, nếu ta có đủ, người khác sẽ thế nào?
Và nhận ra rằng mỗi cuộc đời đều có khiếm khuyết, đừng nên không so đo với người khác, ngược lại hãy quý những gì mình có.

Vậy nên, đừng ngưỡng mộ những gì người khác có, hãy kiểm lại những gì thượng đế dành cho chúng ta, ta sẽ nhận ra rằng, những cái ta có, nhiều hơn những gì ta không có.

Phần khiếm khuyết, tuy chẳng đẹp, nhưng cũng là 1 phần của cuộc đời ta, chấp nhận nó và đối xử tốt với nó, cuộc sống của ta sẽ vui hơn và cởi mở hơn.

Nếu bạn là 1 con trai, bạn chấp nhận đau đớn cả đời để kết tinh 1 hòn ngọc trai... Hay bạn không muốn có ngọc để có 1 cuộc sống yên lành?!

Nếu bạn là 1 con chuột, bỗng phát hiện ra mình đang bị nhốt trong cái bẫy bắt chuột, trước mặt là miếng bánh gatô thơm phức, bạn sẽ ăn miếng bánh hay là bỏ đó?!

Trước kia, dụng cụ để dành tiền đều làm bằng sứ, khi đã đầy tiền, phải đập vỡ mới lấy được tiền ra... Nếu có 1 ống dành tiền như vậy, nếu không có đồng nào thả vào, nếu cứ lành lặn đến tận ngày nay... Nó sẽ là 1 món đồ cổ quý giá. Bạn muốn làm ống đựng tiền như thế không?!

Hãy ghi lại từng câu trả lời của bạn mỗi khi bạn nghĩ đến... Cho đến 1 ngày nào đó, câu trả lời của bạn không thay đổi... Khi đó, bạn đã đủ chín chắn!

Chưa có ai có cuộc đời hoàn mỹ không khiếm khuyết cả, mỗi người đề thiếu sót…
… Tìm một người hiểu bạn…
… Và hãy mong bạn là người hiểu người ấy …
… Người thông minh thích đoán tâm sự của người khác …
… Tuy lần nào cũng đoán đúng nhưng lại đánh mất cái tâm của mình …
… Người ngốc nghếch thích cởi mở trái tim mình …
… Tuy lần nào cũng bị người ta cười nhạo nhưng lại có được tấm lòng của mọi người …
Cá nói : Anh không nhìn thấy nước mắt của tôi, vì tôi sống trong nước ...
Nước nói : tôi có thể cảm nhận được nước mắt cảu bạn, vì bạn ở trong trái tim tôi …

Nguồn: sưu tầm

Số lượt thích: 0 người
Avatar
Tặng bạn.
Avatar
TVM xin chào cô Bích, Mời cô ghé thăm nhà và cùng giao lưu.
Avatar
TVM xin chào cô Ngọc Bích ! Nhân dịp tết đến xuân về, chúc cô cùng gia đình một năm mới tràn đầy sức khỏe và thành công! Mời giao lưu: http://violet.vn/xuantoan80/   
Avatar

Xin gia nhập, Xin mời tham gia http://violet.vn/nguyenthimytien84 để giao lưu chia sẽ kiến thức!

Avatar

Thăm trang của cô. Mong cô giúp đỡ trang http//canhthainguyen1978 mới lập

 
Gửi ý kiến

XIN CẢM ƠN QUÝ THẦY CÔ GIÁO ĐÃ TRUY CẬP VÀO WEBSITE CỦA BÍCH ĐẶNG. CHÚC THẦY CÔ MỘT NGÀY MỚI TỐT LÀNH!Bản quyền thuộc về Bích Đặng - Trường THCS Tân Long - xã Tân Long- TX Ngã Năm - tỉnh Sóc trăng